hanna
04-10-2011, 07:32 PM
Nước Mỹ dành riêng ngày 8 tháng 5 để tôn vinh các Bà Mẹ. Một ngày trong năm hay cả 365 ngày trong năm cũng không đủ để những người con có ḷng hiếu thảo bầy tỏ tấm của họ đối với những người Mẹ đă mang nặng đẻ đau và dưỡng dục đàn con.
Có bút mực nào nói lên công ơn của các Bà Mẹ cho được tron vẹn? Một bài hát rất quen thuộc của nhạc sĩ Y Vân Ḷng mẹ bao la như biển Thái B́nh dạt dào cũng chỉ diễn tả được một tiếng ḷng rất đơn sơ của đứa con với mẹ hiền, c̣n triệu triệu tiếng ḷng từ trái tim nhỏ bé của con muốn được tuôn trào ra khỏi lồng ngực, muốn được bốc hơi ra từ tâm tưởng để đền đáp công ơn và t́nh yêu vô tận của mẹ. Chẳng có bài văn, áng thơ hay câu hát nào có thể nói lên được t́nh mẹ con thiêng liêng như hương hoa của đất trời. Công lao dưỡng dục sinh thành của Mẹ như núi cao biển rộng.
Từ ngày mẹ mang con trong ḷng đến những ngày mẹ mỏi mắt dong duổi với từng bước chân phong trần của con trên những lối đi gập ghềnh của cuộc đời. H́nh bóng mẹ lúc nào cũng ôm ấp con, lúc vui buồn khi vinh nhục. Mẹ luôn là điểm tựa vững chắc của con. Lúc con ốm đau cũng như khi con khoẻ mạnh th́ bát cháo đầy, ly nước ngọt của mẹ đă nuôi sống con và giúp con mạnh tiến trên đường đời. Mẹ là hơi ấm trong đêm giá lạnh. Mẹ là bóng mát giữa trưa hè nóng nực. Mẹ đă gánh chịu những mọi đau khổ gian truân để chỉ v́ tương lai của đời con. Mẹ bóp bụng chịu đói, quần áo mẹ vá chằng vá đụp nhưng con luôn được no đủ áo quần lành lặn bằng t́nh thương không bờ không bến của mẹ. Mẹ là tất cả và con yêu mẹ hơn chính sự sống của con v́ mẹ đă hy sinh đời sống ḿnh cho con.
Tôi đă ngồi lặng người trong bóng tối của một đêm đầu Xuân để t́m kiếm những từ ngữ đâu đó trong tâm khảm và cái vốn liếng văn chương hạn hẹp của tôi để viết ra những lời ca tụng những Bà Mẹ Việt Nam. Những Bà Mẹ đă dằn bụng chịu cơn đói hành hạ nhưng vẫn tươi cười vun đầy bát cơm cho con. Những Bà Mẹ quần áo vá lớp trên lớp dưới âu yếm nh́n con lành lặn chạy nhẩy vui chơi với chúng bạn. Những Bà Mẹ đă tháo chiếc nhẫn cưới vội chạy vào nhà thương đổi lấy những viên thuốc cho con trên giường bệnh. Những Bà Mẹ khóc không ra tiếng ôm xác con bọc trong tấm vải nhựa trên chiếc xe thồ chậm chạp lăn bánh giữa đêm khuya. Bà Mẹ Việt Nam ơi! Chẳng có chữ nghĩa nào có thể diễn tả được ḷng mẹ thương con; chẳng có lời văn áng thơ nào nói lên đươc những gian nan khổ cực mẹ đă v́ con mà phải gánh chịu. Mẹ đă khô cạn nước mắt v́ con; mẹ đă vắt kiệt sức lực c̣m cơi v́ bát cơm manh áo cho con; và trái tim mẹ đă khô héo v́ những chông gai con vấp ngă trên đường đời. Con đă làm ǵ để đền đáp công lao sinh thành dưỡng dục. Con đă có lần nào mang đến cho mẹ một nụ cười, một niềm vui. Đă lần nào con bưng hầu mẹ một ly nước mát giữa trưa hè oi bức, một bát cháo nóng vào buổi tối mưa gió băo bùng.
Một bài thơ dàn dụa nước mắt của nữ sĩ Nguyễn Thị Mai, Qua hàng trầu nhớ mẹ mà người đọc chắc không khỏi nước mắt ngắn dài. Nhân dịp lễ Tôn Vinh các Bà Mẹ, tôi xin được đọc bài thơ dấu yêu như một bó hoa hồng trắng của những người không c̣n mẹ và bó hoa hồng đỏ của những người con đang được ấp ủ dưới bàn tay yêu thương của mẹ.
Gian hàng trầu vỏ quen một thưở
Cau tươi vỏ thắm, lá thơm cay
Đi chợ con bớt dăm đồng vặt
Mua để mẹ ăn mỗi thường ngày
*
Quết trầu đỏ thắm làn môi mẹ
Sau bữa cơm đèn trải chiếu hoa
Mẹ ngồi thong thả bên hè mát
Hàng xóm sang chơi, ấm cửa nhà
*
Nhưng rồi h́nh bóng về xa khuất
Mẹ chẳng c̣n ăn những miếng trầu
Chiếc cơi trống vắng hơi đồng lạnh
Con đặt tay vào ngón buốt đau
*
Mẹ ơi! Thơm cay một miếng trầu xưa
Mà con phải bớt tiền mua v́ nghèo
Bây giờ đă bớt gieo neo
Lại không c̣n mẹ mà chiều. Khổ không?
*
Từ ngày đưa mẹ ra đồng
Qua hàng trầu vỏ con không dám vào.
(Nguyễn Thị Mai - Qua hàng trầu nhớ mẹ)
Vần thơ êm ái nhẹ nhàng, tiếng thơ thanh thoát như hương hoa của buổi sớm mai đầu Xuân nói lên ḷng yêu thương khôn nguôi của người con gái khóc nhớ mẹ. Những kỷ niệm chất ngất dạt dào của mẹ và con đă đi vào dĩ văng như trầm hương bay lên trong cơi không gian vô tận.
Nhưng miền dấu ái mặn nồng với bao vui buồn vẫn c̣n vướng vất đâu đây, lăng đăng trên giàn thiên lư, dật dờ nơi khay trầu của mẹ. Ngày c̣n mẹ, v́ gia cảnh gieo neo cô con gái thi sĩ của chúng ta đă không phụng dưỡng cho thoả t́nh hiếu thảo. Bây giờ đă bớt gieo neo. Lại không c̣n mẹ mà chiều. Khổ không?
Nhân dịp ngày lễ Tôn Vinh các Bà Mẹ, tôi xin kính cẩn dâng lên bó hoa muôn ngàn hương sắc đến tất cả các Bà Mẹ Việt Nam. Những Bà Mẹ đang bán mặt cho đất, bán lưng cho trời ở những vùng đất sỏi đá miền Trung nước Việt, nhặt mót từng nắm lúa để đóng tiền trường cho con. Những Bà Mẹ đang vật vờ giữa đêm khuya, lượm nhặt miếng giấy mảnh chai để mua cho con tập giấy, cái bút; mong con yên tâm học hành cho nên người. Công lao và t́nh yêu vô tận của những Bà Mẹ Việt Nam đă bay lên trên giới hạn chữ nghĩa của tôi và đàn con của các Bà Mẹ.
Chúng con muôn đời khắc ghi công ơn trời biển của các Bà Mẹ Việt Nam vô cùng yêu mến.
Trương Phú Thứ
(Ngày Các Bà Mẹ 2011)
VietBao
Có bút mực nào nói lên công ơn của các Bà Mẹ cho được tron vẹn? Một bài hát rất quen thuộc của nhạc sĩ Y Vân Ḷng mẹ bao la như biển Thái B́nh dạt dào cũng chỉ diễn tả được một tiếng ḷng rất đơn sơ của đứa con với mẹ hiền, c̣n triệu triệu tiếng ḷng từ trái tim nhỏ bé của con muốn được tuôn trào ra khỏi lồng ngực, muốn được bốc hơi ra từ tâm tưởng để đền đáp công ơn và t́nh yêu vô tận của mẹ. Chẳng có bài văn, áng thơ hay câu hát nào có thể nói lên được t́nh mẹ con thiêng liêng như hương hoa của đất trời. Công lao dưỡng dục sinh thành của Mẹ như núi cao biển rộng.
Từ ngày mẹ mang con trong ḷng đến những ngày mẹ mỏi mắt dong duổi với từng bước chân phong trần của con trên những lối đi gập ghềnh của cuộc đời. H́nh bóng mẹ lúc nào cũng ôm ấp con, lúc vui buồn khi vinh nhục. Mẹ luôn là điểm tựa vững chắc của con. Lúc con ốm đau cũng như khi con khoẻ mạnh th́ bát cháo đầy, ly nước ngọt của mẹ đă nuôi sống con và giúp con mạnh tiến trên đường đời. Mẹ là hơi ấm trong đêm giá lạnh. Mẹ là bóng mát giữa trưa hè nóng nực. Mẹ đă gánh chịu những mọi đau khổ gian truân để chỉ v́ tương lai của đời con. Mẹ bóp bụng chịu đói, quần áo mẹ vá chằng vá đụp nhưng con luôn được no đủ áo quần lành lặn bằng t́nh thương không bờ không bến của mẹ. Mẹ là tất cả và con yêu mẹ hơn chính sự sống của con v́ mẹ đă hy sinh đời sống ḿnh cho con.
Tôi đă ngồi lặng người trong bóng tối của một đêm đầu Xuân để t́m kiếm những từ ngữ đâu đó trong tâm khảm và cái vốn liếng văn chương hạn hẹp của tôi để viết ra những lời ca tụng những Bà Mẹ Việt Nam. Những Bà Mẹ đă dằn bụng chịu cơn đói hành hạ nhưng vẫn tươi cười vun đầy bát cơm cho con. Những Bà Mẹ quần áo vá lớp trên lớp dưới âu yếm nh́n con lành lặn chạy nhẩy vui chơi với chúng bạn. Những Bà Mẹ đă tháo chiếc nhẫn cưới vội chạy vào nhà thương đổi lấy những viên thuốc cho con trên giường bệnh. Những Bà Mẹ khóc không ra tiếng ôm xác con bọc trong tấm vải nhựa trên chiếc xe thồ chậm chạp lăn bánh giữa đêm khuya. Bà Mẹ Việt Nam ơi! Chẳng có chữ nghĩa nào có thể diễn tả được ḷng mẹ thương con; chẳng có lời văn áng thơ nào nói lên đươc những gian nan khổ cực mẹ đă v́ con mà phải gánh chịu. Mẹ đă khô cạn nước mắt v́ con; mẹ đă vắt kiệt sức lực c̣m cơi v́ bát cơm manh áo cho con; và trái tim mẹ đă khô héo v́ những chông gai con vấp ngă trên đường đời. Con đă làm ǵ để đền đáp công lao sinh thành dưỡng dục. Con đă có lần nào mang đến cho mẹ một nụ cười, một niềm vui. Đă lần nào con bưng hầu mẹ một ly nước mát giữa trưa hè oi bức, một bát cháo nóng vào buổi tối mưa gió băo bùng.
Một bài thơ dàn dụa nước mắt của nữ sĩ Nguyễn Thị Mai, Qua hàng trầu nhớ mẹ mà người đọc chắc không khỏi nước mắt ngắn dài. Nhân dịp lễ Tôn Vinh các Bà Mẹ, tôi xin được đọc bài thơ dấu yêu như một bó hoa hồng trắng của những người không c̣n mẹ và bó hoa hồng đỏ của những người con đang được ấp ủ dưới bàn tay yêu thương của mẹ.
Gian hàng trầu vỏ quen một thưở
Cau tươi vỏ thắm, lá thơm cay
Đi chợ con bớt dăm đồng vặt
Mua để mẹ ăn mỗi thường ngày
*
Quết trầu đỏ thắm làn môi mẹ
Sau bữa cơm đèn trải chiếu hoa
Mẹ ngồi thong thả bên hè mát
Hàng xóm sang chơi, ấm cửa nhà
*
Nhưng rồi h́nh bóng về xa khuất
Mẹ chẳng c̣n ăn những miếng trầu
Chiếc cơi trống vắng hơi đồng lạnh
Con đặt tay vào ngón buốt đau
*
Mẹ ơi! Thơm cay một miếng trầu xưa
Mà con phải bớt tiền mua v́ nghèo
Bây giờ đă bớt gieo neo
Lại không c̣n mẹ mà chiều. Khổ không?
*
Từ ngày đưa mẹ ra đồng
Qua hàng trầu vỏ con không dám vào.
(Nguyễn Thị Mai - Qua hàng trầu nhớ mẹ)
Vần thơ êm ái nhẹ nhàng, tiếng thơ thanh thoát như hương hoa của buổi sớm mai đầu Xuân nói lên ḷng yêu thương khôn nguôi của người con gái khóc nhớ mẹ. Những kỷ niệm chất ngất dạt dào của mẹ và con đă đi vào dĩ văng như trầm hương bay lên trong cơi không gian vô tận.
Nhưng miền dấu ái mặn nồng với bao vui buồn vẫn c̣n vướng vất đâu đây, lăng đăng trên giàn thiên lư, dật dờ nơi khay trầu của mẹ. Ngày c̣n mẹ, v́ gia cảnh gieo neo cô con gái thi sĩ của chúng ta đă không phụng dưỡng cho thoả t́nh hiếu thảo. Bây giờ đă bớt gieo neo. Lại không c̣n mẹ mà chiều. Khổ không?
Nhân dịp ngày lễ Tôn Vinh các Bà Mẹ, tôi xin kính cẩn dâng lên bó hoa muôn ngàn hương sắc đến tất cả các Bà Mẹ Việt Nam. Những Bà Mẹ đang bán mặt cho đất, bán lưng cho trời ở những vùng đất sỏi đá miền Trung nước Việt, nhặt mót từng nắm lúa để đóng tiền trường cho con. Những Bà Mẹ đang vật vờ giữa đêm khuya, lượm nhặt miếng giấy mảnh chai để mua cho con tập giấy, cái bút; mong con yên tâm học hành cho nên người. Công lao và t́nh yêu vô tận của những Bà Mẹ Việt Nam đă bay lên trên giới hạn chữ nghĩa của tôi và đàn con của các Bà Mẹ.
Chúng con muôn đời khắc ghi công ơn trời biển của các Bà Mẹ Việt Nam vô cùng yêu mến.
Trương Phú Thứ
(Ngày Các Bà Mẹ 2011)
VietBao