hanna
04-20-2011, 01:18 PM
“Tại sao mày không chọn học ngành nhà hàng khách sạn?”, một anh bạn đă hỏi tôi như thế khi nh́n thấy tôi ngồi mày ṃ nghiên cứu cuốn sách công thức về các loại cocktail. Cũng có một cô bạn người Mỹ khác hỏi tôi tại sao không theo ngành truyền thông khi thấy tôi thích chụp h́nh, quay phim và theo lời cô nói là tôi cũng đam mê nghệ thuật.
Người ta thường nói rằng:
“Nếu bạn muốn hạnh phúc một ngày, hăy đi picnic.
Nếu bạn muốn hạnh phúc một tuần, hăy đi du lịch.
Nếu bạn muốn hạnh phúc một tháng, hăy kết hôn đi.
Thừa kế một gia tài sẽ làm cho bạn hạnh phúc một năm.
C̣n nếu như bạn muốn hạnh phúc cả quảng đời của ḿnh, hăy làm công việc mà bạn yêu thích.”
Thật ra, việc lựa chọn nghề nghiệp cũng giống như quyết định bạn đời, hai việc này có những điểm khá là tương đồng: một là những quyết định này thường rất là quan trọng với cuộc đời mỗi người, hai là một khi chúng ta quyết định sai, hậu quả của nó là khá lớn và khó để khắc phục hoặc quay đầu lại, và ba là khi đứng trước những quyết định này, con người ta thường bị chi phối bởi bà già lư trí và gái tơ sở thích.
Đối với các cô gái, một em nữ sinh thường bị ấn tượng mạnh bởi những anh chàng thư sinh dễ thương đeo kính trắng, lớn lên một chút, cô ấy dễ dàng bị hớp hồn bởi một quư ông trung niên bận đồ vest từng trải và thành công, và rồi đến một lúc nào đó, chị ta rồi cũng sẽ ṭ ṃ về khái niệm “phi công trẻ”; nhưng, cuối cùng th́ phần đông chị em sẽ kết hôn với một người không đẹp trai lắm, không thành đạt lắm và cũng chẳng trẻ hơn ḿnh.
Quay lại với câu chuyện cooktail và cái máy chụp h́nh. Ừ th́ tôi thích chụp h́nh đấy, nhưng thú thật là niềm đam mê đấy đă giảm sút khá nhiều so với một năm về trước, thậm chí lúc đó tôi c̣n tính theo đuổi nghiệp trở thành một nhiếp ảnh gia sau khi bỏ ra ba năm học đại học với mức học phí gần $30,000 một năm, giờ nghĩ lại vẫn c̣n thấy ngu. Mà biết đâu được năm sau tôi lại thích viết hơn là chụp h́nh th́ sao? Cocktail cũng vậy, tất cả chỉ là sở thích, mà đă là sở thích th́ chỉ mang tính chất nhất thời, không tồn tại lâu dài. Chính tôi, hơn ai hết, hiểu đam mê và thật sự ḿnh muốn ǵ. Nghề nghiệp cũng giống như hôn nhân, nó theo bạn suốt đời, v́ thế đừng quyết định dựa vào những cái gọi là đam mê nhất thời, hoặc đại loại “em hotgirl kia hợp với mày đấy.”để rồi khi nhận ra ḿnh không c̣n thích nó nữa th́ hậu quả không ai khác ngoài bạn là người phải gánh chịu.
V́ thế, đừng buồn nếu như bạn không làm một công việc không phải là sở thích hoặc đam mê của ḿnh, và cũng đừng tốn thời gian t́m kiếm niềm đam mê thật sự cho nghề nghiệp. Tôi biết có một chị đam mê và hát hay như Uyên Linh nhưng đang làm một nhà phân tích tài chính cấp cao và khá là hạnh phúc đấy. Nếu muốn có những lời khuyên hữu ích: các nhà tiên tri thông thái thường là bà già chứ không phải là gái tơ.
Linkhay
Người ta thường nói rằng:
“Nếu bạn muốn hạnh phúc một ngày, hăy đi picnic.
Nếu bạn muốn hạnh phúc một tuần, hăy đi du lịch.
Nếu bạn muốn hạnh phúc một tháng, hăy kết hôn đi.
Thừa kế một gia tài sẽ làm cho bạn hạnh phúc một năm.
C̣n nếu như bạn muốn hạnh phúc cả quảng đời của ḿnh, hăy làm công việc mà bạn yêu thích.”
Thật ra, việc lựa chọn nghề nghiệp cũng giống như quyết định bạn đời, hai việc này có những điểm khá là tương đồng: một là những quyết định này thường rất là quan trọng với cuộc đời mỗi người, hai là một khi chúng ta quyết định sai, hậu quả của nó là khá lớn và khó để khắc phục hoặc quay đầu lại, và ba là khi đứng trước những quyết định này, con người ta thường bị chi phối bởi bà già lư trí và gái tơ sở thích.
Đối với các cô gái, một em nữ sinh thường bị ấn tượng mạnh bởi những anh chàng thư sinh dễ thương đeo kính trắng, lớn lên một chút, cô ấy dễ dàng bị hớp hồn bởi một quư ông trung niên bận đồ vest từng trải và thành công, và rồi đến một lúc nào đó, chị ta rồi cũng sẽ ṭ ṃ về khái niệm “phi công trẻ”; nhưng, cuối cùng th́ phần đông chị em sẽ kết hôn với một người không đẹp trai lắm, không thành đạt lắm và cũng chẳng trẻ hơn ḿnh.
Quay lại với câu chuyện cooktail và cái máy chụp h́nh. Ừ th́ tôi thích chụp h́nh đấy, nhưng thú thật là niềm đam mê đấy đă giảm sút khá nhiều so với một năm về trước, thậm chí lúc đó tôi c̣n tính theo đuổi nghiệp trở thành một nhiếp ảnh gia sau khi bỏ ra ba năm học đại học với mức học phí gần $30,000 một năm, giờ nghĩ lại vẫn c̣n thấy ngu. Mà biết đâu được năm sau tôi lại thích viết hơn là chụp h́nh th́ sao? Cocktail cũng vậy, tất cả chỉ là sở thích, mà đă là sở thích th́ chỉ mang tính chất nhất thời, không tồn tại lâu dài. Chính tôi, hơn ai hết, hiểu đam mê và thật sự ḿnh muốn ǵ. Nghề nghiệp cũng giống như hôn nhân, nó theo bạn suốt đời, v́ thế đừng quyết định dựa vào những cái gọi là đam mê nhất thời, hoặc đại loại “em hotgirl kia hợp với mày đấy.”để rồi khi nhận ra ḿnh không c̣n thích nó nữa th́ hậu quả không ai khác ngoài bạn là người phải gánh chịu.
V́ thế, đừng buồn nếu như bạn không làm một công việc không phải là sở thích hoặc đam mê của ḿnh, và cũng đừng tốn thời gian t́m kiếm niềm đam mê thật sự cho nghề nghiệp. Tôi biết có một chị đam mê và hát hay như Uyên Linh nhưng đang làm một nhà phân tích tài chính cấp cao và khá là hạnh phúc đấy. Nếu muốn có những lời khuyên hữu ích: các nhà tiên tri thông thái thường là bà già chứ không phải là gái tơ.
Linkhay