PDA

View Full Version : Lang thang với biển


tonycarter
10-11-2011, 06:58 PM
Với biển, ta luôn bé nhỏ, mỗi con sóng ùa vào chỉ khiến ta thấy mình thêm cô đơn mà thôi. Bước trên cát biển một ngày nắng, nghe những tế bào da rung lên vụn vỡ. Cái nắng nào cũng chứa đựng dấu hiệu của sự thiêu đốt? Ta cũng chẳng biết nữa, nghe tim mình đang thổn thức, chới với và đung đưa theo nhịp thủy triều. Bàn chân ta không thể bước hết bờ cát. Bàn tay ta không thể giữ cho từng vốc nước biển không trôi tuột xuống lòng đất mẹ. Trái tim ta không ôm trọn được một đời người. Và cuối cùng ta cũng chỉ là một con dã tràng tội nghiệp, xe những đụn cát vô hình để rồi chết đuối trong hành trình làm người mà thôi...

http://blog.chaobuoisang.net/images/stores/cs/2011/05/21/lang-thang-voi-bien-0.jpg


Ta là con dã tràng của bọt biển ngàn năm vô tình vỡ mãi. Ta là con dã tràng bị lãng quên của biển thiên thu. Vậy nên... "Biển nghìn thu ở lại", và ta một ngày nào đó sẽ ra đi, sẽ lênh đênh như những con tàu ngày đêm trùng dương biển cả, và có thể không bao giờ còn thấy đất liền khi cơn bão đi qua...

Lang thang với biển... Lang thang giữa đám đông... Lang thang giữa cuộc đời ồn ã... Ta vẫn chỉ có một mình... Hình như biển cũng một mình... Ta lang thang trên biển... Còn biển lang thang trên lòng Trái đất... À té ra mỗi cuộc lang thang đều có một con đường làm nền. Con đường nền của biển bao la và rộng lớn. Con đường nền của ta có lẽ chỉ là nỗi cô đơn. Nó có bằng được sóng biển đang từng giờ ào ạt kia không?
Ta rải chân trần trên nền cát nóng cháy. Ta ngâm chân mình dưới làn nước mát. Không xoa dịu được cái nóng trong mỗi làn hơi nhịp thở. Ngày mai biển sẽ màu gì, trời sẽ màu gì? Ngày mai, phía trước có phải là bầu trời như người ta vẫn nói? Con đường sẽ còn là màu xanh nữa không hay sẽ úa màu? Ngày mai?... Những câu hỏi thinh không cuốn theo sóng biển. Chao nghiêng những cánh chim trời... Chao nghiêng ta giữa đời vội vã...

"Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về..."

Ai sẽ gọi biển về... Ta không biết. Nhưng nếu em đi, ta sẽ gọi em về. Thực tình ta rất sợ phải lang thang một mình trước biển như vậy. Ta dù có lớn đến bao nhiêu thì trước biển ta vẫn chỉ là một hình nhân bé nhỏ, sao ta có thể vẫy vùng nếu thiếu một bàn tay để nắm?

Lang thang với biển... Để nghe lòng mình đang nấc... Có con tàu nào ngoài khơi xa không kịp trở về mỗi bình minh... Có số phận nào không kịp thành hình trước khi nhắm mắt... Có định mệnh nào không oan trái... Và rồi tất cả sẽ lang thang...

Lang thang với biển đề... buồn...


Theo TVTS