Trong mỗi con người chúng ta đều có một bản năng sinh tồn dù nhiều hay ít. Bản năng này sẽ được dịp trỗi dậy khi con người đối diện với sự nguy hiểm, với cái chết. Những câu chuyện như sống sót sau khi bị chôn vùi trong ḷng đất sâu; hay chuyện một nhà leo núi bị bỏ lại trên ngọn núi Everest vẫn t́m đường xuống núi dù thân thể giá lạnh không thể cất chân bước đi; hoặc câu chuyện hy hữu của em bé chỉ một tuổi bị bỏ ngoài trời đông giá rét mướt nhưng vẫn sống sót làm cho người ta phải suy nghĩ đến bản năng sinh tồn. Chính sức mạnh thầm kín trong cơ thể của con người chúng ta đă tạo ra nhiều người nổi tiếng “siêu phàm” mà từ trước đến nay chưa bao giờ cho rằng ḿnh có thể có những hành động can đảm như vậy. Chúng ta hăy cùng nhau nh́n vào khả năng sinh tồn kỳ diệu của con người. Ba lần bị cá sấu ngoạm mà không chết Val Plumwood có cảm giác cô đang bị ŕnh rập. Đó là một buổi chiều muộn và cô đang chèo một ḿnh trên chiếc xuồng nhỏ qua vùng đầm lầy Kakadu. Những cơn mưa đă giảm hẳn đi nhưng bầu trời vẫn xám xịt. Bất th́nh ĺnh một con cá sấu từ đâu xuất hiện giữa gịng sông, tiến thẳng đến cô. Plumwood biết rằng cô sẽ đi gần đến con sấu nhưng không hề chuẩn bị cho những ǵ sắp xẩy ra. Khi chiếc xuồng đến gần, con cá sấu bắt đầu tấn công, đập chiếc đuôi của nó vào mạn xuồng. Rồi tiếp tục rượt theo chiếc xuồng khi Plumwood chèo tránh ra xa.  Plumwood biết nguy hiểm gần kề, nên cô chèo đến gần những cây có nhánh de ra mặt nước. Đứng trên chiếc xuồng nhỏ, cô chuẩn bị đu người lên nắm những nhánh cây để trèo lên. Nhưng trước khi chân cô đụng đến cành cây, cô thoáng thấy một các hàm đầy răng nhọn mở hoác ra từ mặt nước. Tức th́ cái hàm ngậm chặt vào người cô và kéo cô xuống sông. Rất ít người sống sót sau một ṿng vật lộn với cá sấu, nhưng Plumwood đă sống sót sau ba ṿng vật lộn với con vật hung dữ. Sau này cô đă kể lại kinh nghiệm sống sót của ḿnh trong tạp chí Quadrant. Khi đầu của Plumwood trồi lên mặt nước sau ṿng vật lộn thứ hai, cô cố nắm lấy những cành cây rậm gần đó. Trong lúc đó con cá sấu vẫn ngoạm lấy hai chân cô, nhưng hàm của con vật có phần nới lỏng; do đó cô nắm lấy cành cây để kéo cô ra khỏi hàm của con vật. Nhưng khi Plumwood cố trèo lên cành cây một cách khổ sở, con cá sấu lại bắt đầu nhô người ra khỏi mặt nước và ngoạm lấy phần phía trên đùi bên trái của cô và kéo cô xuống nước lần thứ ba. Thất vọng không thoát khỏi con cá sấu lại thêm phần bị những vết thương trầm trọng, Plumwood không c̣n sức để đấu trí nữa, ngoài cảm giác về cái hàm nóng hổi của con vật đang ngoạm lấy cô. Điều không ngờ là Plumwood vẫn không ch́m dưới nước. Với sự can đảm cuối cùng, cô chọt hai ngón cái vào hai cái lỗ, có lẽ là tai của con vật, kế đến đẩy người cô ra khỏi hàm của con cá sấu, rồi ném cả người cô vào đám bùn ven bờ sông, cố bám lấy đám bùn đất để leo lên. Nhưng cô thất bại, người cô bắt đầu tuột dần xuống. Plumwood lại cố nắm vào búi cỏ trong đám bùn đất kia để tránh trợt xuống mặt nước có con cá sấu đang hờm sẵn bên dưới. Lần này th́ cô thành công khi cô nắm được búi cỏ, cố gắng dùng bàn tay lần nữa để bám vào đám bùn trèo lên bờ. Bị thương nặng, người lại đầy máu, trong khi đùi bên trái rách toạc bày ra lớp mỡ, gân và xương, Plumwood ḅ lê người qua cơn mưa tầm tă tiến đến chỗ có các nông trại. Cuộc hành tŕnh kéo dài mấy tiếng đồng hồ, nhiều lần Plumwood gần như ngă gục đi, lại thêm do sự đau đớn từ các vết thương và nỗi kinh hoàng vừa trải qua. Cuối cùng Plumwood đă ḅ được đến gần một trang trại, nơi cô được t́m thấy sau đó gần như đă mê man đi. Gần 16 năm sau đó, những h́nh ảnh sống động của cuộc vật lộn với con sấu vẫn không phai mờ trong kư ức Plumwood. Chiếc chân trái của cô không lành lặn như xưa và cô thường xuyên gặp khó khăn khi bước đi. Nhưng Plumwood chưa bao giờ quên tinh thần chiến đấu, cũng như sự nhanh trí đă cứu cô thoát hiểm. Thỉnh thoảng chúng ta lại nghe thấy những người đàn ông hay phụ nữ đă trở thành những người có sức mạnh “siêu phàm” để sống sót qua các cơn hiểm nghèo. Giống như Plumwood, những người này đă có ư chí đấu tranh rất mạnh để sống sót sau khi đă trải qua mọi điều kể cả đau đớn, sợ hăi và thương tật. Những câu chuyện đấu tranh để sống c̣n trong lúc thập tử nhất sinh của họ thường được nhắc đến chẳng hạn chuyện của một ngư phủ cố gắng bơi qua vùng biển đầy cá mập, hay chuyện của những người bị trận cuồng phong cuốn đi hoặc bị mất tích trong những vùng đất xa xôi hẻo lánh, kế lại thấy họ c̣n sống dù bị thương tật, đói lả sau một khoảng thời gian dài được xem là đă chết rồi. Anh thanh niên người Úc 27 tuổi Benjamin Maloney được t́m thấy sau khi lạc trong rừng rậm hoang vu của vùng Tasmania suốt 5 tuần lễ. Sự sống sót của Maloney có lẽ nhờ là vào ḷng can đảm của anh. Phần khác có thể những kỹ năng anh đă học được trong thời gian ở quân ngũ cũng giúp anh vượt qua cơn nguy hiểm. Vào năm 1998, hai phụ nữ trẻ người Úc đă kéo chính họ ra khỏi một chiếc phi cơ chở hành khách Thái Lan khi nó rớt trên đầm lầy tại Thái Lan, làm chết 100 người. Cả Lucinda Rhodes và Melanie McNamee đều bị thương và đau đớn nhưng họ quyết tâm đi qua đầm lầy để t́m nơi an toàn. Rhodes đă bảo với các kư giả rằng: “Chúng tôi không thể ngừng và khóc lóc bởi v́ nếu chúng tôi ngừng lại chúng tôi sẽ bị chết trong rừng rậm.” Phải nói đây chính là bản năng sinh tồn của con người đă tạo một sức mạnh để chiến đấu lại mọi nguy hiểm. Cũng giống như vậy, khi một người đối diện với những mối đe dọa tinh thần hay thể xác, một chuỗi các quá tŕnh vật lư trong cơ thể sẽ bị kích thích hoạt động làm cho bản thân người đó phản ứng lại. Theo giáo sư Tâm thần học tại đại học NSW, Gavin Andrews, đây là sự phản ứng của các tế bào thần kinh trong cơ thể để chuẩn bị cho một hành động bất ngờ và kỳ tích nhất. Mạch đập trong người sẽ gia tăng và trái tim đập nhanh hơn, thu nhiều chất khí oxy vào cơ thể, như vậy sẽ tạo một năng lượng cho các cơ bắp. Một sức mạnh trong thời gian ngắn sẽ được tạo ra từ chuỗi hoạt động cơ học này. Kết quả là một vài hành động “siêu phàm” như chúng ta biết đă xẩy ra. Một trường hợp như vậy đă được biết đến chỉ cách đây 18 tháng trong vụ hai chiếc xe lửa chở hành khách đụng nhau gần trạm Paddington ở Luân Đôn gây tử vong 13 người. Người ta vô cùng ngạc nhiên khi nghe nói đến anh thanh niên 33 tuổi tên là Wayne Levy có thể nhấc một dăy ghế nặng để cứu người bạn thân đang bị kẹt bên dưới. Sức mạnh bên trong của trí năo Ngành khoa học y tế sẽ không thể nào giải thích hết những khía cạnh bí ẩn trong ước muốn sinh tồn của con người. Tại sao có nhiều người chết v́ đau khổ, v́ cô độc, v́ đói khát, trong khi lại có những người khác đương đầu với mọi sự nguy hiểm và tạo nên những sức mạnh kiểu Hercule? Điều này có thể nói đây là một trong những tính chất gây ngạc nhiên nhất của bản năng sinh tồn, đặc biệt là mức độ chịu đựng có thể đă được tích lũy từ lâu và rất khác nhau ở mỗi người; do đó một khi có dịp sẽ bộc lộ ra. Như trường hợp của kư giả người Mỹ Terry Anderson, người đă bị bắt làm con tin ở Lebanon trong suốt 7 năm trời, chân bị xích vào vào sợi dây xích gắn trong tường. Được hỏi sau đó là làm sao ông ta có thể tiếp tục chịu đựng lâu như thế. Anderson trả lời: - Tôi biết những ǵ tôi phải làm. Tôi thức dậy mỗi ngày và việc đầu tiên của tôi là phải củng cố năng lực của tôi từ mọi nơi, dù có những lúc tôi nghĩ tôi không thể chịu đựng được nữa. Thế là tôi sống sót từ ngày này sang ngày khác.  Một nhà thương thuyết người Anh, Terry Waite, cũng bị bắt làm con tin và bị giam giữ trong 4 năm cũng bị xích lại. Ông Waite đă nói về cảm tưởng của ông: - Tôi nghĩ rằng tôi cần phải sống sót. V́ vậy tôi cứ nói với chính tôi: đây là cơ hội cho tôi ngồi suy gẫm lại chính bản thân ḿnh; cũng như luôn nói rằng tôi sẽ thoát khỏi chỗ này một ngày không xa lắm. Dĩ nhiên tôi cũng đấu tranh dữ dội để giữ ḷng tin của ḿnh không suy suyển. Khi tôi nhận thức rằng tôi bị bắt giữ làm con tin, tôi đă tự nhủ tôi làm điều này là cho mọi người, rằng tôi không hối tiếc chi cả. Giáo sư chuyên gia tâm thần học người Úc, Beverley Raphael, đă thảo luận kinh nghiệm sống c̣n trong cuốn sách của bà “When Disaster Strikes” (tạm dịch: Khi tai họa giáng xuống đầu): “Nhiều người trong t́nh trạng nguy hiểm nhất đă nhận thấy rằng họ không muốn chết v́ vậy một nhu cầu sống c̣n trong con người họ đ̣i hỏi phải hành động để tiếp tục giữ mạng sống. Có thể rằng một số cá nhân có mục đích rơ ràng để sinh tồn như nghĩ đến một ngày, họ sẽ gặp lại những người thân yêu của họ hoặc họ phải sống để trả thù. Bất cứ những nguyên nhân nào để cố gắng sống sót đều được xem là một động cơ quan trọng thúc đẩy con người sinh tồn. Chẳng hạn những nạn nhân sống sót trong các trại tập trung hoặc những các nhà thám hiểm lạc trong sa mạc hay những nạn nhân của bọn khủng bố.” Raphael c̣n nói thêm rằng nền tảng đối với nhiều khía cạnh của sự sinh tồn là sức mạnh, là mức độ chịu đựng của cơ thể, là khả năng đấu tranh của tinh thần lẫn thể xác. “Thường một cá nhân chiến đấu nguy hiểm để sinh tồn, người đó dường như có thể điều động những sức mạnh và các khả năng mà họ không biết rằng họ có. Có thể có một nhận thức bên trong trí năo đă hướng dẫn và giúp họ thoát cơn hiểm nghèo.” Không bao giờ từ bỏ hy vọng sống sót Theo Christ Tennant, giáo sư chuyên gia về Tâm thần tại bệnh viện Royal North Shore thuộc Sydney, có nhiều trường hợp chứng minh con người vào lúc gặp nguy hiểm gát mọi sự sợ hăi lo âu qua một bên để đương đầu với mối đe dọa trước mắt. Một vụ nổ tại mỏ dầu Jackson tại phía Tây nam Queensland vào năm 1997 làm cho John Hodge trở thành anh hùng. Chính Hodge đă b́nh tĩnh và cố gắng kéo Neville Blenkins, đồng nghiệp của anh ra khỏi biển lửa dù sau đó Blenkins chết v́ phỏng quá nặng. Hodge cũng đem được Gillespies ra ngoài, người sống sót dù bị phỏng hơn 60%. Nhà thủy thủ 58 tuổi người Anh Tony Bullimore trở nên nổi tiếng sau 4 ngày bị kẹt trong chiếc thuyền buồm bị lật úp của ông tại vùng biển phía Nam vào năm 1997. Bị mất nước trầm trọng, với luỡi sưng phồng, tay chân bắt đầu thâm tím, Bullimore động viên chính ông ta để giữ mạng sống cho đến khi ông được cứu thoát bởi hạm đội Hải quân Hoàng gia Úc. Bullimore đă nói về ư chí cứng rắn đă giúp ông vượt qua sự thử thách. Ông luôn cố gắng động viên chính bản thân ông: “Không bao giờ từ bỏ mọi hy vọng, cố gắng sống. Tôi sẽ sống sót nếu tôi cố gắng không từ bỏ mọi hy vọng.” Trận đất lở Thredbo vào năm 1997 đă sản sinh ra người sống sót nổi tiếng nhất: Stuart Diver. Diver đă nằm dưới ḷng đất giá lạnh suốt 65 tiếng đồng hồ, trong khi thi thể của người vợ Sally nằm bên cạnh. Vài lần Diver đă cố gắng dùng cùi chỏ nhấc chính anh ta lên để tránh bị ch́m trong ḍng nước đang tràn vào chỗ anh nằm. Sau khi anh được cứu thoát, anh đă nói về việc anh giữ để không rơi vào trạng thái ảo giác. Cũng có trường hợp của một ngư phủ ở Port Lincoln đă bơi như ma đuổi suốt 14 kilômét qua vùng biển lúc nhúc cá mập. Kế gần như bị mù do lượng muối và dầu hỏa ở trong nước biển, ngư phủ này đă phải đi ngang qua một vùng sa mạc dài 20 km, cho đến khi ông ta được t́m thấy bởi một chiếc xe chạy ngang. Sức chịu đựng của cơ thể con người Ngay cả khi người ta dường như cho rằng không thể sinh tồn trong hoàn cảnh nguy hiểm hay khắc nghiệt đến thế nhưng chính cơ thể con người chứng minh ngược lại: cơ thể con người có thể chịu đựng và hoạt động dưới một hoàn cảnh khắc nghiệt nhất. Vào năm 1996, nhà leo núi người Mỹ, Beck Weather, đă bị bỏ lại trên ngọn núi Everest sau khi các bạn anh tin là anh đă chết khi thấy anh bị hôn mê, thân thể giá lạnh, bị chôn vùi trong tuyết và băng đá. Ấy vậy, khoảng 22 tiếng đồng hồ sau đó, Weathers thức dậy. Hầu như không thấy đường đi và thân thể cứng lạnh, lại không có thức ăn trong ba ngày trời cũng như không có nước uống trong hai ngày, nhưng Weathers vẫn quyết định leo xuống núi dù cơn băo tuyết vẫn hoành hành. Weather tự nhủ với chính anh nhiều lần lập đi, lập lại như một lời kinh cầu: “Tiến lên, cố gắng lên, không được bỏ cuộc!” Weather bắt đầu rơi vào ảo giác nhưng với một sức mạnh nào đó anh cố sức để không bị ngă quị giữa đường. Với t́nh trạng như thế, cuối cùng Waethers đă đến được trại của một đoàn leo núi khác. Todd Burleson, trưởng đoàn của nhóm leo núi này đă kể lại: “Tôi không thể tin vào những điều trước mắt tôi. Khuôn mặt của người đàn ông trở thành thâm tím đen thui. Cái khóa kéo của chiếc áo khoác bị kéo xuống tới thắt lưng, người ông ta đầy tuyết. Cánh tay phải trở nên cứng như đá. Da của ông ta giống như một tấm đá hoa cương màu trắng. Không c̣n thấy một chút máu nào cả.” Cánh tay phải của Weathers không thể nào cứu chữa được do đó bị cưa cụt. Trong khi cánh tay bên trái đă được cứu chữa và giữ lại phần nào ngón tay cái. Khi người ta hỏi Weather rằng anh ta có ư định leo lên ngọn núi Everest nữa không? Weather đă trả lời là anh sẽ tiếp tục leo nữa. C̣n câu chuyện của em bé một tuổi người Canada, Erika Nordby thiếu kịch tính như câu chuyện của nhà leo núi Weathers nhưng không kém phần hy hữu. Câu chuyện của em đă trở thành đầu đề đăng tải trên báo chí, sau khi em được t́m thấy cứng lạnh ngoài trời băng giá với thời tiết dưới 30 độ C vào những giờ hừng đông. Người ta tưởng rằng em Erika sẽ chết khi tim em ngừng đập, mạch không c̣n nhảy, mí mắt lạnh cứng với những bông tuyết, cả tay chân em đều giá băng. Nhân viên cấp cứu Krista Rempel đă banh chiếc miệng lạnh cứng của em để đặt ống thở vào miệng và trùm em lại trong chiếc mền đặc biệt khi chở em đến bệnh viện. Erika đang được nối với một máy dưỡng sinh th́ bất th́nh ĺnh trái tim em đập trở lại. Các bác sĩ sau đó đă giải thích rằng có lẽ trời lạnh đă cứu em gái nhỏ này v́ nó đă làm cho những hoạt động trong cơ thể em chậm dần đi cho đến khi tim em ngừng đập hẳn và cũng đặt Erika vào t́nh trạng ngủ đông như các loài thú Bắc cực. Mẹ của Erika sau đó nói: “Tinh thần chiến đấu cho sự sống đă giúp cho đứa con gái tôi sống sót.” Trong khi bác sĩ nhi khoa Nadeem Mian cho rằng một cơ thể nhỏ bé như vậy với tim ngừng đập, không c̣n thở nữa lại có thể hoạt động và sống lại b́nh thường là chuyện quá lạ hiếm khi xẩy ra. Rơ ràng bản năng sinh tồn của mỗi con người luôn giúp họ vượt qua những cơn hiểm nghèo. Nguồn: Tạp chí Thế Giới Mới Advertisement Mobil2Buy News | Advertisement |